Dòng đầu tiên của Niên Biểu Công Giáo Việt Nam trân trọng đánh dấu: “Vị thừa sai đầu tiên, được Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục XXXIII 6B nói đến tên Inikhu, đã lén đến truyền giáo ở xã Ninh Cường, huyện Nam Chân và xã Trà Lũ, huyện Giao Thủy thuộc Gp. Bùi Chu ngày nay.”[1]
1.1. Sử liệu được đưa vào sách “Niên giám Giáo hội Công giáo Việt Nam” (sau đây viết tắt là Niên Giám), phải chăng đã có một sự công nhận nào đó, nếu không nói là chính thức? Vậy giá trị của sử liệu này như thế nào?
1.2. Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục (sau đây viết tắt là Cương Mục) là “bộ quốc sử bằng chữ Hán do Quốc Sử Quán Triều Nguyễn biên soạn từ năm 1856 đến năm 1884, gồm 52 quyển […] Tài liệu kê cứu của bộ sử này bao gồm dã sử”[2]. Chúng tôi tham khảo ấn phẩm tiếng Việt (PDF) có thông tin: “Soạn giả: Quốc Sử Quán Triều Nguyễn, năm 1856-1881”[3], tức nếu được khắc in thì sớm nhất trong năm 1881. Sau đây là nội dung đoạn trích từ bản dịch Việt ngữ: “Theo sách Dã Lục, thì ngày tháng 3 năm Nguyên Hòa thứ nhất (1533) đời Lê Trang Tông, người Tây Dương tên là Y-nê-xu lén lút đến xã Ninh Cường, xã Quần Anh huyện Nam Chân và xã Trà Lũ huyện Giao Thủy, ngấm ngầm truyền giáo về tả đạo Gia tô.”[4] Để rõ hơn, chúng tôi đưa hình ảnh dưới đây:

Như vậy, thông tin mà sách Niên Giám tham chiếu không nằm ở chính văn mà ở “Lời chua”, còn nội dung lời chua thì được thu thập từ “Dã lục” chứ không phải từ chính sử, ví dụ như sách Đại Việt Sử Ký Toàn Thư – nguồn chính để soạn Cương Mục. Các dịch giả cho cước chú giải thích Dã lục “cũng như Dã sử, sách của tư gia ở dân gian nghi chép, khác với sách của sử quan, nên gọi là Dã lục.”[5] (sic)
1.3. Sau đó, trong Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim[6], rồi tiếp theo là hầu hết các tác phẩm về lịch sử truyền giáo ở Việt Nam đều dẫn thông tin trên[7]. Tuy nhiên, các tác giả gần như không phê bình sử liệu.
1.4. Năm 1877, tức trước sách Cương Mục, học giả Trương Vĩnh Ký cho biết là đã tìm thấy sử liệu trên trong biên niên sử, nhưng ông dè dặt để nó ở cước chú của cuốn Cours d’Histoire Annamite (sau đây viết tắt là Histoire): “Note trouvéedans les annales: «Au 3e mois de l’année du règne de Nguyên-hoà (du roi Lê-trang-tòng), un Européen du nom deInê-xu (Ignatio, Ignace) arriva dans les villages de Ninh-cường, Quần-anh, Nam-chơn, et dans les villages Trà-lũ,Giao-thủy, et transmit secrètement la doctrine de la religion gauche de Giatô (Jésus)»”[8]. Ở đây chúng ta học tập gương cẩn trọng của một nhà bác học. Nhận xét: Ghi nhận về I-nê-xu của Histoire và Cương Mục trùng khớp nhau, và đều không đặt ở chính văn. Tuy nhiên, vẫn chưa có dữ liệu nào để khẳng định Cương Mục đã biết I-nê-xu trong Histoire.
1.5. Năm 1930, Bonifacy trong Les Débuts du Christianisme en Annam (sau đây viết tắt là Annam) đề cập đến cùng một vấn đề, nhưng cho rằng Monsieur Deloustal đọc được trong một cuốn Gia lục hoặc biên niên sử không chính thức:“Monsieur Deloustal a lu, en effet, dans le Gia lục ou annales non officielles, au sujet du nom de Gia-tô (Jésus) le passage suivant: Dans le courant du 3e mois de la première année Nguyên Hòa (Union qui commence) du roi Lê Trang tông (1533), un homme de l’Océan (Dương nhân), du nom de I-ni-Khu, vint subrepticement dans les villages de Ninh Cương (Force paisible) et de Quần Anh (Héros en foule) du Huyên de Nam Chân (Vérité du Sud), et à Giao Thủy (Eau visqueuse), dans le Trà Lũ (développement du thé), et y enseigna en cachette la fausse doctrine de Gia Tô”, và Bonifacy cho biết ngoài việc suy đoán là I-ni-Khu được phiên từ Inigo hoặc Ignace, bản thân không có thói quen sử dụng các nguồn chưa được kiểm chứng[9]. Một nhận xét: Thông tin về I-nê-xu của Annam trùng khớp với cước chú của Histoire và lời chua của Cương Mục (các tiểu tiết ‘người Tây Dương’, ‘un Européen’, ‘un homme de l’Océan’ coi như đồng nghĩa), vì thế chúng ta có lý do mạnh để tin rằng Monsieur Deloustal đã tiếp cận cùng một nguồn như các tác giả của hai tài liệu trên, nguồn không chính thức. Lập trường của các tác giả cũng đồng nhất: Histoire đặt ở cước chú, Cương Mục đặt ở lời chua, còn Annam không dùng.
1.6. Năm 1968, Chu Thiên và Đinh Xuân Lâm đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Lịch sử bài viết tựa đề “Tây Dương Gia tô bí lục, một tài liệu lịch sử quý giá, nêu cao tinh thần yêu nước chống xâm lược”, khẳng định “chắc chắn là sách Khâm định Việt sử Thông giám Cương mục của Quốc sử quán triều Nguyễn đã căn cứ vào đấy, nên mới chua: ‘Lê Trang-tông, niên hiệu Nguyên-hòa năm đầu, có người Tây là Y-nê-khu lẻn vào truyền giáo ở các làng Quần-anh, Ninh-cường, huyện Nam-chân (tức Nam-trực ngày nay) và các làng Trà-Iũ, huyện Giao-thủy, đều thuộc tỉnh Nam-định ngày nay’”.[10] Thậm chí, ở cuối trang, Chu Thiên và Đinh Xuân Lâm còn chú thích là “Tác giả còn cho biết cụ thể là Y-nê-khu đến nước ta ngày 24 tháng 4 âm lịch, lập ra một dòng lấy tên là dòng Chi thu (tức Giê-su)”. Với những cứ liệu trên, chúng ta dần sáng hơn về nguồn (và giá trị nguồn) của sách Cương Mục, và cũng có thể là của Monsieur Deloustal, vì sự trùng hợp thông tin của chúng (còn về nguồn của Histoire sẽ bàn sau).