Đức Giê-su, trước khi bước vào cuộc thương khó và tử nạn, đã cầu nguyện cùng Chúa Cha với những lời lẽ thật thống thiết (x. Ga 17). Đây có thể được coi là những lời cầu xin thắm thiết nhất trước mặt các môn đệ. Một trong những điều Ngài tha thiết cầu xin, đó là cho họ yêu thương hiệp nhất với nhau.
Đức Giê-su đã cầu xin thế này: “Con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào con, để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con. Phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con, để họ được nên một như chúng ta là một: Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một; như vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con” (Ga 17, 20-23).
Sau này, chính thánh Phao-lô cũng là một vị tông đồ quan tâm rất đặc biệt tới sự hiệp nhất trong Hội thánh, giữa các cộng đoàn Ki-tô hữu, giữa các Ki-tô hữu với nhau. Ngài đã khuyên nhủ các tín hữu như sau: “Thưa anh em, nhân danh Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta, tôi khuyên anh em hãy nhất trí với nhau trong lời ăn tiếng nói, và đừng để có sự chia rẽ giữa anh em, nhưng hãy sống hòa thuận, một lòng một ý với nhau” (1Cr 1, 10). Và trong thư gửi tín hữu Cô-lô-xê, ngài cũng khuyên nhủ: “Trên hết mọi đức tính, anh em phải có lòng bác ái: đó là mối dây liên kết tuyệt hảo”. (Cl 3, 14).
Có thể nói sự hiệp nhất là hoa quả của lòng mến Ki-tô giáo và chỉ có lòng mến ấy mới thực sự liên kết các tín hữu lại với nhau một cách khắng khít, bền vững, trong cùng một đức tin, một phép Rửa, cùng một Thần Khí, cùng một Cha trên trời, cùng một thân thể là Hội thánh Chúa Ki-tô.
Thực vậy, sự hiệp nhất Ki-tô hữu có một tầm quan trọng rất đặc biệt trong đời sống và sinh hoạt Hội Thánh.
“Hiệp nhất quan trọng đến nỗi Tân Ước chú ý đến nhiều hơn cả thiên đàng hoả ngục. Ước muốn sâu xa của Thiên Chúa là chúng ta cảm nghiệm được sự nên một và hoà hợp với nhau.
“Hiệp nhất là linh hồn của sự hiệp thông. Phá hủy hiệp nhất là móc quả tim ra khỏi thân thể Đức Kitô. Hiệp nhất là bản chất, là cốt lõi, cách thức Thiên Chúa dự định để chúng ta cảm nghiệm một đời sống chung trong Hội Thánh, hội đoàn, gia đình. Mô hình tuyệt vời của sự hiệp nhất nên một là Chúa Ba Ngôi. Chính Thiên Chúa là mẫu gương cao cả nhất của một tình yêu hy sinh, khiêm tốn, biết coi trọng người khác và hòa hợp nên một.
“Như các bậc cha mẹ, Cha chúng ta trên trời cũng vui mừng khi thấy con cái Ngài sống hòa thuận với nhau. Vào những giờ phút cuối đời trước khi bị bắt, Đức Giêsu tha thiết cầu nguyện cho sự hiệp nhất (x. Ga 17, 20–23). Chính sự hiệp nhất của chúng ta là điều quan trọng nhất trong tâm trí của Đức Giêsu vào những giờ phút hấp hối ấy. Điều đó cho thấy tầm quan trọng của vấn đề”. [1]